Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014

Hận em sẽ tốt hơn

_rồi tôi nhất định sẽ cho em đau khổ gấp ngàn lần so với những việc em đối xử với tôi, rồi sẽ có một ngày em cầu xin tôi tha thứ vì đã không xem trọng tình cảm của tôi dành cho em, tôi sẽ lấy tất cả những gì em đã lấy của tôi…
_được, nếu anh có bản lĩnh, tôi sẽ đợi anh…

Cô ngồi xoài người xuống chiếc ghế sô pha, chất cồn vẫn còn vương trong cuống họng làm cô nao nao, người cô như thiêu đốt, đau đớn như bị ai đó bóp nghẹn trái tim. Anh đã trở về…
Lúc mới nhìn thấy anh, cô không ngờ thì ra anh chính là nhân vật chính của bữa tiệc. Chả là hôm nay Ân nhờ cô đi cùng đến bữa tiệc của một người bạn. Ân đã giúp đỡ nhiều cô trong công việc, cũng là người bạn đồng nghiệp thân thiết nên cô cũng ngại khi phải từ chối. Cô không biết “một người bạn” đó lại là anh

Mà, đây là bữa tiệc đính hôn của anh. Nhớ cái lúc anh bước lên thảm đỏ với cô gái xinh đẹp thì người cô đã run bần bật lên, ly rượu trên tay cũng không giữ vững được. Anh chẳng đổi chút nào, vẫn vẻ ngoài như Romeo nhưng mà có chút thăng trầm, chững chạc tưởng như thâm sâu, anh quá lôi cuốn trong bộ vest sang trọng. Trái tim cô như có sự va đập mãnh liệt, vết thương ngày nào vẫn còn chưa lành hẳn thì lại một lần nữa bong tróc ra.
Anh đã nhìn thấy cô, ánh mắt cô và anh giao nhau, bên thì lạnh lẽo, hờ hững, bên thì bối dối, tuyệt vọng. Ừ thì cô đang rất bối rối không biết làm thế nào, chỉ cảm thấy bàn tay lạnh ngắt đang bấu chặt vào nhau, cái lạnh từ khớp chân đi lên. Cô nhận ra là hàng chục ánh mắt đang nhìn về mình ngay cả nữ chính của bữa tiệc. Cô ấy mặc chiếc váy đỏ rực quyến rũ, nhìn cô đấy soi mói, cô định thần lại thì mới biết ly rượu vỡ tan dưới sàn bắn vào chân cô, những miếng thủy tinh găm vào bàn chân. Trong lúc đó cô chỉ nghĩ đến anh, anh vẫn hờ hững nhìn cô, ánh mắt anh hơi dao động khi nhìn bàn chân của cô đang chảy máu nếu như trước đây thì anh sẽ rất hoảng hốt, anh sẽ chạy đến bên cô ngay nhưng bây giờ đã khác rồi, mọi thứ đã thay đổi ngay cả ánh mắt kia...

Cô tỉnh dậy trong tâm trạng mơ mơ màng màng, chẳng lẽ cô nằm mơ sao? Đầu cô đau như búa bổ, nhìn xuống bàn chân thì vẫn còn vết băng. Thì ra không phải mơ…
Từ cái đêm mưa hôm đó, cô chưa bao giờ gặp anh. Cô đã từng nghĩ đến hoàn cảnh cô và anh gặp nhau như thế nào, rồi nhất định cô sẽ cho anh thấy cô sống tốt, cô sẽ thật lạnh lùng, như không quen biết anh vậy mà chính anh lại là người thực hiện những suy nghĩ đó của cô. Cô lại gặp anh vào thời điểm anh hạnh phúc nhất, thật nực cười. Anh đã tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình rồi…
Dù đã cố dặn lòng, mọi chuyện không sao cả, chẳng phải cô đã từng mạnh mẽ nói không cần anh cô sẽ sống tốt hay sao?
Cô thực sự đang sống tốt sao?
Không tốt, thực sự rất tồi tệ 
Cô nhớ anh, rất nhớ anh, vẫn rất yêu anh. Cô không thể chịu đựng được khi anh cầm tay cô ấy, ôm hôn cô ấy. Cô khép mình lại, nước mắt lã chã rơi. Cô muốn cô chạy đến nói cho anh biết cô còn yêu anh nhiều lắm, cô không lừa dối anh, không xem nhẹ tình cảm của anh, cô muốn nói tất cả sự việc 2 năm trước là do cô sắp đặt, cô nói dối anh, cô không yêu Duy đâu, cô chỉ giả vờ, cô và Duy chỉ là bạn thôi, cô chỉ muốn, chỉ muốn anh sống tốt hơn thôi. Cô muốn cho anh biết khi nói những lời tuyệt tình đó cô đã đau thế nào, khi anh quay lưng bước đi, cô đã khóc nhiều như thế nào ...
Không, không, không thể. Lý trí cô như gào thét lên, cô không thể, nếu cô nói, chắc gì anh còn yêu cô, còn tin cô nữa, điều đó chẳng khác nào trò cười thôi, với lại chẳng phải anh đang rất hạnh phúc sao, ánh mắt anh đang rất hạnh phúc mà sao cô có thể ích kỉ mà cố giữ anh lại để chịu khổ, chịu đau cơ chứ…

Quá khứ vẫn chỉ mãi là quá khứ thôi, anh và cô tuy đã từng gặp nhau, yêu nhau nhưng đã hận nhau rồi xa nhau, cô không xứng nhận được tình cảm của anh. Nhìn nụ cười đó, nhìn ánh mắt đó…cô đã mãn nguyện, 2 năm trước cô đã làm đúng, thà đau một lần còn hơn đau cả đời, thà anh cứ hận cô còn hơn là anh cứ ôm cái tình yêu không thể thành hiện thực.
Tình yêu của cô dành cho anh là vĩnh cửu, nhưng cô không thể đi hết quãng đời với anh, không thể nắm tay anh…
_khối u của cô đã phát triển rất nhanh, cô nên chuẩn bị tâm lí…
Cô gượng cười nhẹ, cô biết. Cô đã từng hận sao ông trời lại đối xử với cô bất công quá, không cho cô gia đình đã đành, cho cô một người đàn ông tốt để cô yêu đến sâu đậm thì lại cướp anh đi, cướp ngay cả cuộc sống của cô....
Cuối cùng chỉ để lại cho cả cô và anh một nỗi đau không thể nào xóa bỏ...

_Anh à, anh đã thắng, anh đã làm được, anh có bản lĩnh làm cho em đau khổ ...
em đã sai rồi..."
***
“Anh à, sống thật tốt nhé, sống luôn cả phần đời còn lại của em…”
Lời nói này có thể gửi đến anh…?
Anh liệu có hiểu không?
Anh à…còn yêu em không?
Anh à, em mong anh vẫn còn hận em vì em biết anh vẫn còn yêu em. Em tin vào câu "Yêu bao nhiêu hận bấy nhiêu"
...
" Tình yêu là vậy, trải qua biết bao nhiêu chuyện mới biết được tình cảm của mình. Lúc đầu thì gặp nhau, yêu nhau say đắm, tưởng như có thể chết vì đối phương rồi lại hận nhau, bỏ qua nhau. Quay lưng đi, rồi lại lạc nhau đến khi quay lại rồi gặp lại nhau nhưng lại đi qua nhau như chưa từng quen biết..."
Nguồn zingblog